|
|
||
|
B. HỎI-ĐÁP 1- H. Theo Tông huấn Giáo Hội tại Châu Á, người nghèo là những ai? T. Theo Tông huấn Giáo Hội tại Châu Á, người nghèo là những người đói khát, túng thiếu, vô gia cư, không được chăm sóc về y tế, không hy vọng có một tương lai tốt đẹp. 2.H. Trong khi yêu thương những người nghèo, Giáo Hội đặc biệt quan tâm tới những ai? T. Giáo Hội đặc biệt quan tâm tới những người di cư, những dân tộc bản địa và bộ tộc, phụ nữ và trẻ em, vì họ thường là nạn nhân của những hình thức bóc lột tồi tệ nhất. Thêm vào đó là vô số những người đang bị kỳ thị hay phân biệt đối xử vì văn hoá, màu da, chủng tộc, giai cấp, tình trạng kinh tế, cách suy nghĩ và niềm tin của mình. 3- H. Để sự liên đới với người nghèo trở nên đáng tin hơn, bản thân các Kitô hữu phải sống thế nào? T. Để sự liên đới với người nghèo trở nên đáng tin hơn, bản thân các Kitô hữu phải sống giản dị theo gương Đức Giêsu, tin sâu xa và yêu chân thành mọi người, nhất là những người nghèo và những người bị bỏ rơi.
4- H. Trong cuộc đối thoại với
người nghèo, Giáo Hội Việt
T. Giáo Hội Việt
5- H. Khi đối thoại với người nghèo, các Kitô hữu nhận ra điều gì? T. Khi đồng hành với người nghèo, các Kitô hữu nhận ra khuôn mặt của Chúa nơi người ấy, những giá trị Tin Mừng họ đang có, và chính bản thân đang được Tin Mừng biến đổi. C. GỢI Ý TRAO ĐỔI 1. Liệu những người nghèo có tìm được lý do để tin tưởng và hy vọng nơi cộng đoàn giáo xứ của bạn không? Tại sao? 2. Cộng đoàn giáo xứ của bạn có lâm vào tình trạng “kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra” chăng? Cần làm gì để giáo xứ thoát khỏi tình trạng này? 3. Sự liên đới với người nghèo sẽ trở nên đáng tin hơn, nếu bản thân các Kitô hữu cũng sống giản dị theo gương Đức Giêsu. Bạn và giáo xứ của bạn có kinh nghiệm nào trong vấn đề này? Nguồn:hdgmvietnam.org
KHAI
MẠC NĂM THÁNH 2010 |